Tin tức
sự kiện

Học sinh Greenfield School lọt top 0.82% toàn cầu cuộc thi viết do báo New York Times tổ chức

22/05/2026

Bài viết “Hidden Gems of Hanoi” của Từ Minh Anh (11G2) đã được xướng tên ở hạng mục Honorable Mentions (Đề cử danh dự), cuộc thi viết "My List" do tờ báo danh giá New York Times tổ chức.

“My List” là cuộc thi viết bài đánh giá thường niên do tờ báo danh giá New York Times tổ chức dành cho học sinh từ 13 đến 19 tuổi trên toàn thế giới. Thay vì viết một bài phê bình đơn lẻ, người dự thi có thể chọn từ 3 - 5 tác phẩm nghệ thuật hoặc biểu hiện văn hóa, nhóm chúng lại theo một chủ đề độc đáo và thuyết phục người đọc vì sao nên hoặc không nên trải nghiệm chúng.

Năm nay, trong số hơn 4000 bài dự thi từ khắp nơi trên thế giới, 33 bài dự thi xuất sắc nhất đã được trao giải, tương đương tỉ lệ chọn lọc chưa đến 1%. Trong đó, bài dự thi của con Từ Minh Anh (11G2, GFS Ecopark Campus) đã được xướng tên ở hạng mục Honorable Mentions (Đề cử danh dự). Đặc biệt, đây là bài dự thi duy nhất đến từ Việt Nam được vinh danh năm nay, và Minh Anh cũng là học sinh Việt Nam đầu tiên lọt vào top giải thưởng của kỳ thi danh giá này.

Dưới đây là bản đầy đủ bài viết của Minh Anh được New York Times chọn trao giải:

Hidden Gems of Hanoi: Four Street Food Sanctuaries Beyond the Guidebooks

Vietnamese cuisine has conquered the world: from steaming bowls of phở to crispy bánh mì. But this global recognition barely scratches the surface of a food culture deeply woven into the fabric of daily life. Unlike tourist-friendly establishments, true Hanoian street food lives in narrow alleyways, under ancient banyan trees, in shophouses where the same family has cooked the same dish for decades. Here are four restaurants you should visit to get a more holistic sense of Vietnamese street food culture.

Bánh Cuốn Bà Xuân (Mrs. Xuân's Steamed Rice Rolls): Where Patience Becomes Flavor

For over thirty years, this unassuming shop has served steamed rice rolls made exactly as they were when Mrs. Xuân first opened. Today, her daughters, in their sixties and seventies, still use the century-old stone grinder that belonged to their grandfather. Modern machines would be faster, but that stone mill produces impossibly thin, silky rice sheets.

Watching the process is mesmerizing. A cook spreads batter across steaming cloth, waits seconds, then uses a bamboo stick to lift the translucent sheet. She fills it with pork and mushrooms, rolls it precisely, and cuts portions that arrive still steaming. The dipping sauce strikes a perfect balance, neither too acidic nor pungent, accompanied by cinnamon pork sausage, crispy fried shallots, and fresh herbs. The signature egg-filled rolls feature barely-set yolk that oozes richly when bitten.

Mỳ Vằn Thắn (Wonton Noodles) at Ô Quan Chưởng Gate

Near the ancient city gate sits a humble shop serving wonton noodles that tell the story of Hanoi's Chinese community. Springy egg noodles arrive in delicate, clear broth simmered for hours, topped with hand-folded pork wontons. The array of toppings: char siu with sweet-savory glaze, Chinese sausage, fresh greens, crispy fried wontons, makes each bowl special.

This comfort food bridges two cultures. While clearly Cantonese-rooted, it's been thoroughly adapted to Vietnamese tastes with lighter, clearer broth and adjusted seasonings. Every bowl reminds us that Hanoi's Old Quarter was once a vibrant trading hub where Chinese merchants created dishes that now feel entirely, authentically Hanoian.

Bánh Gối Gốc Đa (Pillow Fried Cakes): Pillows of Comfort

Beneath an ancient banyan tree near St. Joseph's Cathedral sits a modest stall that's been frying savory "pillow cakes" since 1982. The owner learned the recipe from a Chinese acquaintance, and little has changed in forty years.

These golden crescents emerge crackling and fragrant, thin pastry shattering at the first bite. Inside: minced pork, wood ear mushrooms, glass noodles, carrots, and crucially, Chinese sausage. Everything is double-fried, once after assembly, again when ordered, ensuring maximum crispness. Though the shop now offers other snacks, regulars travel across the city for those pillow cakes and their unwavering taste.

Kem Xôi (Ice Cream with Sticky Rice) 289 Kim Mã: A Cooling Innovation

Tucked down a lane off Kim Mã Street, this thirty-three-year-old shop invented something uniquely Hanoian: sticky rice ice cream. Hot rice topped with cold ice cream sounds unusual, but it works brilliantly.

Glutinous rice tinted green with pandan leaves is cooked impossibly tender. Ice cream sits atop, sprinkled with lightly salted dried coconut. The temperature contrast, textural play, and the way salty coconut cuts through sweetness, it's genius in a bowl.

These four spots won't make international headlines. They're too humble, too committed to doing one thing exactly right. But they represent what makes Hanoi's food scene exceptional: the quiet insistence that tradition matters, that rushing ruins flavor, and that the best meals happen where locals have been eating for generations.

As a Hanoian born and raised, street food isn't just what I eat: it's how I understand my city. Growing up, my mornings began with the rhythmic sound of bánh cuốn being steamed in our neighborhood, my afternoons punctuated by the sizzle of bánh gối frying under the banyan tree near my school. These aren't merely meals; they're the threads that weave together Hanoi's history, culture, and community.

I wrote this list because I've watched too many visitors experience a sanitized version of Vietnamese cuisine: the Instagram-ready cafés, the tourist-trap restaurants with English menus and inflated prices. They leave thinking they've tasted Hanoi, but they've only skimmed its surface. The real story lives in the places locals have returned to for decades, where elderly women still use their grandmothers' stone grinders, where recipes pass through generations unchanged, where waiting thirty minutes for your food is expected because quality cannot be rushed.

Each restaurant I chose represents something essential about Hanoi's character. Bánh Cuốn Bà Xuân embodies our reverence for tradition and patience. The wonton noodles at Ô Quan Chưởng reveal our history as a trading hub where cultures merged and enriched each other. Bánh Gối Gốc Đa demonstrates how Sino-Vietnamese influences created something distinctly ours. Kem Xôi Kim Mã shows Hanoian ingenuity, taking familiar ingredients and reimagining them into something unexpected yet perfect for our climate.

My research process was personal. I revisited childhood memories and observed not just the food but the social fabric around it. I spoke with my parents and grandparents about these places' histories, cross-referenced their memories with public records, and spent hours watching the cooking processes I'd taken for granted my entire life.

I received help from family members who shared their memories. But mostly, this list comes from lived experience: from being the girl who grew up eating these foods, understanding their context, and now wanting others to experience Hanoi as it truly is.

My hope is simple: that visitors will venture beyond the guidebooks, sit on those plastic stools, wait patiently for their food, and taste not just Vietnamese cuisine, but the soul of Hanoi itself.

-----------

Viên Ngọc Ẩn Dấu Của Hà Nội: Bốn Thánh Địa Ẩm Thực Đường Phố Vượt Ra Ngoài Những Trang Cẩm Nang Du Lịch

Ẩm thực Việt Nam đã chinh phục thế giới: từ những bát phở bốc khói nghi ngút đến những ổ bánh mì giòn rụm. Nhưng sự công nhận toàn cầu ấy mới chỉ chạm đến bề mặt của một nền văn hóa ẩm thực đã ăn sâu vào từng nhịp sống thường ngày. Khác với những quán ăn thân thiện với khách du lịch, ẩm thực đường phố Hà Nội đích thực trú ngụ trong những con ngõ nhỏ, dưới những gốc đa cổ thụ, trong những căn nhà ống nơi cùng một gia đình đã nấu cùng một món ăn qua nhiều thế hệ. Dưới đây là bốn địa chỉ bạn nên ghé thăm để cảm nhận trọn vẹn hơn về văn hóa ẩm thực đường phố Việt Nam.

Bánh Cuốn Bà Xuân: Nơi Sự Kiên Nhẫn Trở Thành Hương Vị

Hơn ba mươi năm qua, quán nhỏ bình dị này vẫn phục vụ những cuốn bánh cuốn được làm đúng như ngày bà Xuân mới mở hàng. Ngày nay, các con gái của bà, đã ngoài sáu, bảy mươi tuổi, vẫn dùng chiếc cối đá trăm tuổi từ thời ông ngoại để lại. Máy móc hiện đại có thể nhanh hơn, nhưng chính chiếc cối đá ấy mới tạo ra được những tấm bánh mỏng đến không tưởng, mềm mượt như lụa.

Ngắm nhìn quá trình làm bánh thật sự mê hoặc. Người “nghệ sĩ” trải bột lên tấm vải hơi đang bốc khói, chờ vài giây, rồi dùng thanh tre khẽ nâng tấm bánh trong suốt lên. Bà nhẹ nhàng trải nhân thịt lợn và mộc nhĩ, cuộn tròn thoăn thoắt, rồi cắt thành từng miếng vẫn còn nóng hổi. Nước chấm đạt đến sự cân bằng hoàn hảo: không quá chua, không nồng nặc; ăn kèm với chả lụa quế, hành phi vàng giòn và rau thơm tươi. Đặc biệt hơn cả là những cuốn bánh trứng với lòng đỏ vừa chín tới, tan chảy đậm đà khi cắn vào.

Mỳ Vằn Thắn tại Cổng Ô Quan Chưởng

Gần cổng thành cổ kính ấy có một quán nhỏ phục vụ mỳ vằn thắn, món ăn kể câu chuyện về cộng đồng người Hoa ở Hà Nội. Những sợi mỳ trứng dai giòn được chan trong nước dùng trong vắt, thanh nhẹ, hầm nhiều giờ, bên trên là những chiếc hoành thánh nhân thịt lợn gói tay tỉ mẩn. Mâm topping phong phú: xá xíu phủ nước sốt ngọt mặn, lạp xưởng Tàu, rau tươi, hoành thánh chiên giòn, khiến mỗi tô mỳ trở nên đặc biệt theo cách riêng của nó.

Món ăn bình dị này là nhịp cầu nối giữa hai nền văn hóa. Tuy mang gốc gác Quảng Đông rõ nét, nhưng nó đã được biến tấu hài hòa theo khẩu vị người Việt với nước dùng trong hơn, thanh hơn và gia vị được điều chỉnh tinh tế. Mỗi tô mỳ nhắc nhở chúng ta rằng Phố Cổ Hà Nội từng là một trung tâm giao thương sầm uất, nơi những thương nhân người Hoa đã tạo ra những món ăn giờ đây cảm giác hoàn toàn, đích thực là của Hà Nội.

Bánh Gối Gốc Đa: Những Chiếc Gối Ấm Áp

Dưới tán cây đa cổ thụ gần Nhà thờ Lớn Hà Nội có một hàng quán nhỏ đã chiên bánh gối từ năm 1982. Chủ quán học được công thức từ một người quen gốc Hoa, và suốt bốn mươi năm qua, hầu như chẳng có gì thay đổi.

Những chiếc bánh hình lưỡi liềm vàng ruộm hiện ra giòn tan và thơm phức, lớp vỏ mỏng vỡ vụn ngay khi cắn vào. Bên trong là thịt lợn xay, mộc nhĩ, miến, cà rốt và không thể thiếu, lạp xưởng Tàu. Tất cả đều được chiên hai lần: lần đầu sau khi nặn xong, lần sau khi có khách gọi, để đảm bảo độ giòn đạt đến mức tối thượng. Dù quán nay có thêm nhiều món ăn vặt khác, nhưng khách quen vẫn không ngại vượt cả thành phố để tìm đến đây, chỉ vì những chiếc bánh gối và hương vị chưa bao giờ thay đổi.

Kem Xôi 289 Kim Mã: Sáng Tạo Giải Nhiệt

Khuất trong một con ngõ trên phố Kim Mã, quán kem xôi ba mươi ba tuổi này đã khai sinh ra một sáng tạo rất riêng của Hà Nội: kem xôi. Xôi nóng ăn kèm kem lạnh nghe có vẻ lạ lẫm, nhưng lại hòa quyện hoàn hảo đến bất ngờ.

Gạo nếp nhuộm xanh bằng lá dứa được nấu mềm mịn. Kem đặt lên trên, rắc thêm dừa khô muối nhẹ. Sự tương phản nóng lạnh, sự đan xen của các kết cấu, và cách vị mặn của dừa cắt qua vị ngọt, tất cả cộng lại tạo nên một thiên tài thu gọn trong một cái bát.

Bốn địa chỉ này sẽ không bao giờ lên trang nhất các tờ báo quốc tế. Chúng quá bình dị, quá chuyên tâm vào việc làm thật tốt một thứ duy nhất. Nhưng chính chúng đại diện cho điều làm nên sự đặc sắc của ẩm thực Hà Nội: sự kiên định lặng lẽ rằng truyền thống là điều đáng trân trọng, rằng vội vã sẽ làm hỏng hương vị, và rằng những bữa ăn ngon nhất xảy ra ở nơi người dân địa phương đã lui tới qua nhiều thế hệ.

Là người con sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, ẩm thực đường phố với tôi không chỉ là thứ tôi ăn, đó là cách tôi hiểu và cảm nhận thành phố mình. Thuở nhỏ, buổi sáng của tôi bắt đầu bằng tiếng hơi bánh cuốn phả ra đều đặn từ quán đầu ngõ, buổi chiều được đánh dấu bằng tiếng xèo xèo của bánh gối chiên dưới gốc đa. Những thứ đó không đơn thuần là bữa ăn; chúng là những sợi chỉ dệt nên lịch sử, văn hóa và cộng đồng của Hà Nội.

Tôi viết danh sách này vì tôi đã chứng kiến quá nhiều du khách chỉ được tiếp xúc với một phiên bản được gọt giũa, làm đẹp của ẩm thực Việt Nam: những quán cà phê sống ảo, những nhà hàng chỉ dành riêng cho khách du lịch với thực đơn tiếng Anh và giá cả bị thổi phồng. Khách du lịch ra về nghĩ rằng mình đã nếm được Hà Nội, nhưng thực ra mới chỉ lướt qua bề mặt. Câu chuyện thật sự nằm ở những nơi người dân địa phương đã lui tới hàng chục năm, nơi những người phụ nữ lớn tuổi vẫn dùng chiếc cối đá của thế hệ trước để lại, nơi công thức được truyền qua các thế hệ mà không thay đổi một ly.

Mỗi quán ăn tôi chọn đại diện cho một điều gì đó cốt lõi trong tính cách Hà Nội. Bánh Cuốn Bà Xuân là hiện thân của sự trân trọng truyền thống và đức tính kiên nhẫn. Mỳ vằn thắn ở Ô Quan Chưởng hé lộ lịch sử của một thành phố từng là trung tâm giao thương, nơi các nền văn hóa giao thoa và làm phong phú lẫn nhau. Bánh Gối Gốc Đa cho thấy những ảnh hưởng Hoa-Việt đã tạo ra điều gì đó thuần túy của riêng chúng ta. Kem Xôi Kim Mã phản ánh sự khéo léo sáng tạo của người Hà Nội, lấy những nguyên liệu quen thuộc rồi tái tưởng tượng chúng thành điều gì đó bất ngờ nhưng lại hoàn toàn phù hợp với khí hậu nơi đây.

Quá trình tìm hiểu để viết ra bài này của tôi rất cá nhân. Tôi trở về với những ký ức tuổi thơ và quan sát không chỉ món ăn mà còn xã hội bao quanh nó. Tôi trò chuyện với bố mẹ và ông bà về lịch sử của những nơi ấy, đối chiếu ký ức của họ với những tư liệu trên Internet, và dành thời gian quan sát những công đoạn nấu nướng mà cả đời tôi đã coi là hiển nhiên.

Tôi nhận được sự giúp đỡ từ những người thân trong gia đình khi họ chia sẻ ký ức của mình. Nhưng phần lớn, danh sách này đến từ những trải nghiệm sống thật sự, từ cô bé lớn lên với những món ăn này, hiểu được ngữ cảnh của chúng, và giờ đây muốn người khác được trải nghiệm Hà Nội đúng như bản chất của nó.

Mong muốn của tôi rất đơn giản: những vị khách sẽ dám bước ra ngoài những trang cẩm nang, ngồi xuống những chiếc ghế nhựa nhỏ, kiên nhẫn chờ đợi món ăn của mình, và nếm không chỉ ẩm thực Việt Nam, mà còn cả tâm hồn sâu sắc của Hà Nội trong từng hương vị.

Bạn cần hỗ trợ?

HÃY ĐỂ GREENFIELD
TƯ VẤN CHO BẠN